Go Back   Diễn Đàn Giáo Dục Tỉnh Bình Dương > THƯ GIÃN - GIẢI TRÍ > GÓC TRÒ CHUYỆN

THÔNG TIN CẦN BIẾT
Nhắn nhủ

• Chào bạn, Khách Viếng Thăm. Bạn đã dạo một vòng diễn đàn rồi chứ, cảm tưởng của bạn thế nào? Chúng tôi nghĩ rằng bạn hẳn đang có nhiều điều muốn chia sẻ, vậy tại sao không bắt đầu bài viết đầu tiên của mình ngay ngày hôm nay! Như thế, bạn đã trở thành một phần của diễn đàn Giáo dục Tỉnh Bình Dương rồi. Cám ơn.

BÀI VIẾT NỔI BẬT

THƯ NGỎ

THÔNG BÁO MỚI NHẤT - NÊN XEM

Chuyện tình ra dấu...

Chuyện tình ra dấu...

Chủ đề có 5 bài trả lời và 305 người xem.

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 04-08-09, 01:44 AM
Thạch Trương Thảo's Avatar
Thạch Trương Thảo Thạch Trương Thảo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng phụ trách
 
Tham gia ngày: Feb 2008
Đơn vị: ĐHSPKT
Chuyên môn: Đồ hoạ
Công việc: Giảng viên
Bài gởi: 892
Cảm ơn: 1,085
Được cảm ơn 2,187 lần trong 784 bài
Bảng Huân, Huy Chương
Kỷ niệm chương dành tặng TPT Huân chương hạng nhất Huân chương hạng nhì Huân chương hạng ba Huy chương hạng nhất Huy chương hạng nhì Huy chương hạng ba 
Số Huân, Huy Chương: 7
42 Chuyện tình ra dấu...

Mời thầy cô cùng đọc chuyện này... nhân vật chính là học trò của mình tại Tin học KEY...



Chuyện tình ra dấu

TT - 14 tháng trước, chàng trai trẻ Lê Công Truyền và cô gái Nguyễn Thị Hảo đã đến với nhau bằng tình yêu đầu đời. Vì Hảo không thể nghe được và khó khăn khi nói nên suốt những ngày tháng đầu yêu nhau, những cuộc hẹn hò của hai người là những buổi Truyền phải học ngôn ngữ ký hiệu từ Hảo.
Đổi lại, Hảo lại được Truyền luyện tập cho cách phát âm. Cứ thế, chuyện tình qua những cử chỉ dù lặng lẽ, âm thầm nhưng luôn rạng ngời những nụ cười hạnh phúc.
Gặp nhau trong việc thiện:

Mỗi ngày sau giờ làm việc tại công ty, Lê Công Truyền lại tất tả đạp xe qua căn gác trọ của bạn gái. Đến nơi, Truyền nhìn Hảo với ánh mắt trìu mến và đầy ấm áp. “Hảo đã đói chưa? Mình đi ăn tối với nhau nhé”, bằng những cử chỉ bàn tay, hai người tỏ ra rất hiểu nhau. Để nói chuyện được với nhau bằng những ký hiệu khá nhuần nhuyễn từ đôi tay, với họ là thành quả của mồ hôi nước mắt những ngày đầu quen biết.

Truyền sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn. Lúc Truyền khoảng 5 tuổi, gia đình kinh doanh thua lỗ nặng và căn nhà nhỏ cũng phải bị gán nợ. Cuộc sống gia đình bước vào cơn bĩ cực: cả nhà phải cư ngụ trong căn nhà trọ xập xệ, Truyền lang bạt khắp các con hẻm Sài Gòn mưu sinh với đủ thứ nghề từ đánh giày đến bán vé số dạo. Có lẽ chính tuổi thơ cực nhọc và tính đam mê đọc sách đã rèn cho anh bản tính cứng cáp và tấm lòng bao dung, yêu thương con người. Trải qua những tháng ngày vất vả, cuối cùng Truyền tốt nghiệp cử nhân công nghệ thông tin tại Trường cao đẳng Công nghiệp thực phẩm TP.HCM. Đi làm được hai năm, qua nhiều công ty phần mềm nhưng Truyền không tìm được niềm vui vì cảm thấy chưa thích hợp với công việc.

Còn Hảo quê ở Phú Yên, từ nhỏ đã sống với bà ngoại. Năm lên chín tuổi, sau một cơn sốt Hảo bàng hoàng khi thấy mình mất hẳn khả năng nghe và sau đó giọng nói ngày càng khó khăn. Sau cú sốc tinh thần lớn đó, Hảo càng rắn rỏi hơn trong cuộc sống. Công việc của Hảo là thiết kế đồ họa quảng cáo. Thật tình cờ, cả Truyền và Hảo đều yêu thích hoạt động xã hội, chính niềm yêu thích này đã gắn kết hai trái tim trẻ với nhau. Trong một lần sinh nhật, Truyền nhận được rất nhiều tin nhắn của bạn bè, trong đó có những người bạn cùng tham gia diễn đàn xã hội [Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.].

Trong số những tin nhắn đến, Truyền đặc biệt chú ý đến dòng tin chúc mừng của người có nick name ngồ ngộ “Candyandre_py” (Candy Hảo). Sau đó hai người đã nói chuyện với nhau khá nhiều qua mạng. Lần gặp gỡ đầu tiên ngoài đời, Truyền lúng túng vì trở ngại giao tiếp. Truyền cầm trên tay tập thơ Đi về phía hoàng hôn của cha mình sáng tác với bút danh Lê Nguyễn Trầm Ca đến tặng Hảo mà tay chân cứ lóng ngóng như đứa trẻ.
Sau lần gặp đó Truyền quyết tâm học cách giao tiếp bằng ngôn ngữ ký hiệu. Từ đó, hai bạn trẻ thường xuyên gặp nhau qua những đợt đi làm từ thiện. Càng gặp, Truyền càng muốn được quan tâm, chăm sóc Hảo. Còn Hảo vẫn vô tư. Rồi những việc từ thiện kéo họ gần lại với nhau hơn.

“Trong một lần Công ty cổ phần sách Thái Hà mở cuộc thi thiết kế logo cho tủ sách của họ, Hảo đã giành giải nhất cho logo tủ sách V-Biz (kinh doanh). Từ đó Hảo quen thân với một biên tập viên của công ty. Đến khi công ty mở văn phòng ở TP.HCM, qua giới thiệu của Hảo, mình thử đầu quân vô làm. Tại đây mình mới được là chính mình, mình đã tìm được niềm vui trong công việc. Đây là điều may mắn thật sự đối với mình, vì mình và Hảo là những người đam mê đọc sách. Hảo không nghe được từ nhỏ, nhưng chỉ nhờ đọc sách mà có được những kiến thức và kỹ năng sống đáng kinh ngạc”, Truyền tâm sự.

Lời tỏ tình lặng lẽ:

Từ đó, trái tim Truyền lại càng rộn ràng hơn trong những nhịp đập yêu thương. Truyền quyết tâm đi học thêm ngôn ngữ giao tiếp bằng cử chỉ nên dẫn theo cả Hảo cùng tới trường dạy ngôn ngữ ký hiệu tại đường Hồ Hảo Hớn để học. Cứ sáng chủ nhật hằng tuần, Truyền và Hảo tới lớp học. Những lúc gần nhau cả hai cùng ôn bài. Rồi Truyền lại tập cho Hảo cách nói đúng giọng. Cả hai cùng say sưa với những buổi học mà họ biết rằng chính họ đang hướng về một điều gì mới, vững chãi hơn trong tương lai.

Đến một buổi chiều đẹp trời giữa tháng 6 rát nắng, Truyền kéo Hảo đến một góc khuất và chỉ vào trái tim, nơi tình yêu của Truyền ngày một sâu đậm. “Đó là lần tỏ tình chính thức mà mình dành cho Candy. Sau này mình cũng dành cho Candy nhiều lời tỏ tình nữa, những lời tỏ tình lặng lẽ: đó là những hành động quan tâm như khi thấy dây giày của Candy bị tuột mình sẽ cúi xuống buộc lại cho Candy, khi đi qua đoạn đường gập ghềnh mình đỡ tay Candy hay đội mưa để nhường áo mưa cho cô ấy...”, Truyền kể.
Tình cảm chân thành của Truyền đã góp phần thắp lửa tin yêu cuộc sống của Hảo: “Cuộc sống lấy đi cái này của mình sẽ mang lại cho mình cái khác. Mình mất khả năng nghe nói nhưng ông trời lại cho mình có được tình yêu lớn lao của anh. Trong đầu mình luôn nghĩ hãy sống hết mình hơn nữa. Hết mình để sống, để tồn tại, để yêu thương, nếu không mình sẽ bị loại khỏi cuộc sống”. Truyền chia sẻ: “Mình học được ở Hảo rất nhiều điều. Hảo không những không tự ti mà còn rất tự tin vào cuộc sống, có khi còn tự tin hơn cả những người bình thường. Mình khâm phục điều này ở Hảo. Đó cũng là một trong những lý do mà mình yêu Hảo”.

Đầu tháng 8 này tình yêu của Truyền và Hảo sẽ kết trái.

* “Tôi là một người khuyết tật? Tôi gặp khó khăn? Uh. Đúng thế. Nhưng tôi sẽ vượt qua được, tôi tin thế. Vì tôi tin tôi sẽ không trơ trọi, bên cạnh tôi nhất định còn có rất nhiều người đang cầu chúc và hi vọng cho tôi. Có lẽ chính nhờ những động lực đó mà tôi vẫn tồn tại mãi nụ cười tới bây giờ”. (Trích nhật ký của Nguyễn Thị Hảo)

* “Bạn hãy tưởng tượng thế giới này là một bộ trò chơi ghép hình và mỗi con người là một miếng ghép trong bộ trò chơi đó. Bạn chỉ có thể hoàn thành trò chơi này khi có đủ tất cả các miếng ghép, nếu thiếu một miếng ghép, bạn không thể hoàn thành trò chơi hoặc hoàn thành một cách không trọn vẹn. Dù miếng ghép có khiếm khuyết, xấu đẹp ra sao nó vẫn là một phần không thể thiếu để tạo nên một bộ trò chơi. Con người chúng ta cũng vậy, dù có người xấu, người đẹp, hoặc người đó có khiếm khuyết gì thì vẫn là một phần vô cùng quan trọng của thế giới”.
(Trích nhật ký của Lê Công Truyền)

ĐÌNH DÂN ([Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.])

__________________
Không có gì là không thể! Hãy tượng trợ lẫn nhau, gánh nặng và tật xấu nhờ đó mà giảm đi!
-----o0o-----
Hôm rồi: lòng rối! Hôm nay: một nùi! Ngày mai: mua kéo! Một nhát: bình yên ...
Diễn đàn đang tham gia: [Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.]; [Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.]; ...
Trả Lời Với Trích Dẫn

Cảm ơn Thạch Trương Thảo đã gửi bài viết này nhé!
Chúc Thạch Trương Thảo có thật nhiều niềm vui trong cuộc sống.

Old 04-08-09, 01:45 AM   #2
Thạch Trương Thảo
Tổng phụ trách
 
Thạch Trương Thảo's Avatar
 
Tham gia ngày: Feb 2008
Đơn vị: ĐHSPKT
Chuyên môn: Đồ hoạ
Công việc: Giảng viên
Bài gởi: 892
Cảm ơn: 1,085
Được cảm ơn 2,187 lần trong 784 bài
Bảng Huân, Huy Chương
Kỷ niệm chương dành tặng TPT Huân chương hạng nhất Huân chương hạng nhì Huân chương hạng ba Huy chương hạng nhất Huy chương hạng nhì Huy chương hạng ba 
Số Huân, Huy Chương: 7

Vâng, tháng 8... chính là chủ nhật vừa rồi: [Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.]

__________________
Không có gì là không thể! Hãy tượng trợ lẫn nhau, gánh nặng và tật xấu nhờ đó mà giảm đi!
-----o0o-----
Hôm rồi: lòng rối! Hôm nay: một nùi! Ngày mai: mua kéo! Một nhát: bình yên ...
Diễn đàn đang tham gia: [Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.]; [Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.]; ...
Thạch Trương Thảo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn

Cảm ơn Thạch Trương Thảo đã gửi bài viết này nhé!
Chúc Thạch Trương Thảo có thật nhiều niềm vui trong cuộc sống.

Old 04-08-09, 02:32 AM   #3
Thạch Trương Thảo
Tổng phụ trách
 
Thạch Trương Thảo's Avatar
 
Tham gia ngày: Feb 2008
Đơn vị: ĐHSPKT
Chuyên môn: Đồ hoạ
Công việc: Giảng viên
Bài gởi: 892
Cảm ơn: 1,085
Được cảm ơn 2,187 lần trong 784 bài
Bảng Huân, Huy Chương
Kỷ niệm chương dành tặng TPT Huân chương hạng nhất Huân chương hạng nhì Huân chương hạng ba Huy chương hạng nhất Huy chương hạng nhì Huy chương hạng ba 
Số Huân, Huy Chương: 7
Wink

Yêu người khiếm thính


Đôi bạn Hảo-Truyền "nói chuyện" tình yêu (Ảnh: Như Lịch)

Lần đầu gặp đôi bạn trẻ Hảo - Truyền (đều sinh năm 1985), chúng tôi ngạc nhiên khi thấy họ "trò chuyện" với nhau bằng... tay. Họ đã yêu nhau gần một năm nay, bất chấp trở ngại trong giao tiếp.

Trên Yahoo! Messenger và trên blog của mình, Lê Công Truyền để tấm ảnh của người yêu lồng trong hình trái tim màu hồng xinh xắn. Truyền kể: "Chúng tôi quen nhau thông qua diễn đàn công tác xã hội Nguoitoicuumang. Hôm đó là ngày sinh nhật của tôi, Hảo và một số người khác gởi lời chúc mừng. Lần đầu tiên, tôi thấy một cô gái có nickname ngồ ngộ là Candy. Mấy hôm sau, tôi đem một tập thơ tặng cô ấy. Lúc đó, tôi lúng ta lúng túng, không biết làm sao trò chuyện với Hảo cả...".

Cô gái mà Truyền dành tình cảm đặc biệt là Nguyễn Thị Hảo, một cô gái khiếm thính. Sau lần gặp đầu tiên và... phải rút về sớm, Truyền lại tình cờ gặp lại Hảo khi hai người cùng đến hỗ trợ một thành viên diễn đàn Nguoitoicuumang. Từ đó, đôi bạn này trở nên thân nhau hơn. Họ "trò chuyện" bằng giấy và bút. Đặc biệt, Truyền còn kiên nhẫn học cách múa dấu để giao tiếp tự nhiên hơn với Hảo. Truyền kể tiếp: "Thời gian đầu, chúng tôi xưng hô với nhau là... chị - em. Không phải là bề ngoài Hảo già hơn tôi đâu. Chỉ là vì phép lịch sự và cũng vì Hảo muốn như vậy".

Còn Hảo vừa e thẹn vừa vui vẻ kể về cột mốc mới trong tình cảm của mình: "Một hôm, tụi mình đi chơi xa với nhóm bạn. Trời đổ mưa, Truyền nhường cái áo mưa cho mình và đội mưa chạy suốt một quãng đường dài. Trước chuyến đi này, mình không có cảm xúc gì với Truyền, mọi sự chăm sóc của Truyền, mình đều vô tư đón nhận. Nhưng sau đó, mình lại có suy nghĩ khác, cũng thấy bứt rứt khi Truyền chăm sóc, quan tâm người khác. Tối đó về, nhỏ bạn mình buồn ngủ nên thay xe cho Truyền chở nó. Vậy là mình thấy... khó chịu, vì nghĩ rằng khi nó buồn ngủ, nghĩa là nó sẽ... mượn vai người ta! Hì hì". Ấy vậy mà, đến khi Truyền tỏ tình, Hảo thấy bất ngờ, song cô... không thể không gật đầu trước chàng trai dễ thương này.

Qua gần một năm thử thách, Hảo khẳng định niềm tin vững chắc vào tình yêu của mình: "Theo mình, tình yêu là không phân biệt sang hèn, giàu nghèo và cả sức khỏe nữa. Có những người chênh lệch nhau nhiều thứ nhưng họ vẫn sống hạnh phúc bên nhau".

Trong khi đó, Truyền tâm sự, anh rất quý sự chân thành và nghị lực vươn lên trong cuộc sống của Hảo. Hảo không mặc cảm, ngược lại, thường rất tự tin và quan trọng hơn là biết chia sẻ những khó khăn của người khác. Truyền bày tỏ giản dị: "Tình yêu là sự đồng điệu giữa hai tâm hồn". Truyền cho hay, khi anh dẫn Hảo về giới thiệu gia đình, ba mẹ của Truyền tỏ ra rất mến cô con dâu tương lai này.

Hiện nay, Hảo là nhân viên đồ họa mỹ thuật. Cô gái khiếm thính này tranh thủ học thêm Tin học. Còn Truyền, sau khi tốt nghiệp trường CĐ Công nghiệp thực phẩm TP.HCM đã tình nguyện "đầu quân" làm trái nghề ở một công ty phát hành sách. Món quà tinh thần anh chàng thường mang tặng cho người yêu chính là những quyển sách hay, nhất là những quyển sách truyền cho người đọc lòng yêu đời, khát vọng vươn lên. Họ dự định vào năm 2010 sẽ cưới nhau, dọn về sống chung dưới một mái nhà... trọ.

Theo Thanh Niên


Ngày đưa tin: 21/2/2009 1:33:10 PM
Nguồn tin: Tâm sự bạn trẻ

__________________
Không có gì là không thể! Hãy tượng trợ lẫn nhau, gánh nặng và tật xấu nhờ đó mà giảm đi!
-----o0o-----
Hôm rồi: lòng rối! Hôm nay: một nùi! Ngày mai: mua kéo! Một nhát: bình yên ...
Diễn đàn đang tham gia: [Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.]; [Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.]; ...
Thạch Trương Thảo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn

Cảm ơn Thạch Trương Thảo đã gửi bài viết này nhé!
Chúc Thạch Trương Thảo có thật nhiều niềm vui trong cuộc sống.

Old 04-08-09, 12:30 PM   #4
LeNgocLinh
Tổng phụ trách
 
LeNgocLinh's Avatar
 
Tham gia ngày: Apr 2008
Đơn vị: Trường THPT Như Thanh- Thanh Hoá
Chuyên môn: Lịch Sử
Công việc: Giáo viên
Bài gởi: 2,022
Cảm ơn: 2,714
Được cảm ơn 3,852 lần trong 1,447 bài
Bảng Huân, Huy Chương
Kỷ niệm chương đặc biệt Kỷ niệm chương dành tặng TPT Huân chương hạng nhất Huân chương hạng nhì Huân chương hạng ba Huy chương hạng nhất Huy chương hạng nhì 
Số Huân, Huy Chương: 8

Niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời là đã tìm được đúng người yêu thương. Mình nghĩ khi có một gia đình hạnh phúc, cả hai người ấy còn làm được nhiều việc ý nghĩa hơn cho cuộc sống này. Chuyện tình yêu của họ cảm động quá. Xin chia sẻ niềm vui!

__________________
Dù trong giông bão, hãy tiến về phía trước. Đừng bỏ cuộc...[Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.][Bạn phải đăng nhập mới có thể xem được nội dung. Nếu bạn chưa có tài khoản,xin vui lòng đăng ký thành viên.]
LeNgocLinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn

Cảm ơn LeNgocLinh đã gửi bài viết này nhé!
Chúc LeNgocLinh có thật nhiều niềm vui trong cuộc sống.

Old 08-10-09, 04:46 AM   #5
miss.uot@
Lớp mầm
 
Tham gia ngày: Oct 2009
Đơn vị: Lao Cai
Chuyên môn: Hoc sinh
Công việc: Hoc sinh
Bài gởi: 7
Cảm ơn: 5
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
35

Bài viết của ban hay thiệt nhưng ai có thể ngồi đọc hết được nó thì quả la thiên tài nhưng dù sao mình cũng chúc hai bạn hạnh phúc


thay đổi nội dung bởi: miss.uot@, 08-10-09 lúc 04:51 AM. Lý do: còn thiếu
miss.uot@ vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-01-10, 23:00 PM   #6
GV_Ngheo
Lớp mầm
 
Tham gia ngày: Jan 2010
Đơn vị: TP Mong Cai
Chuyên môn: Tieu hoc
Công việc: giao vien tieu hoc
Bài gởi: 9
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài

Trích:
Nguyên văn bởi miss.uot@ View Post
Bài viết của ban hay thiệt nhưng ai có thể ngồi đọc hết được nó thì quả la thiên tài nhưng dù sao mình cũng chúc hai bạn hạnh phúc
Thế mà mình lại đọc hết đấy , thế này cũng bt mà sao lại ko đọc hết được nhỉ ? có vẻ như bạn này là người ko có tính kiên nhẫn

GV_Ngheo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn

Cảm ơn GV_Ngheo đã gửi bài viết này nhé!
Chúc GV_Ngheo có thật nhiều niềm vui trong cuộc sống.

Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 

(View-All Những người đã xem chủ đề này : 11
Admin, GV_Ngheo, hocsinhdhkt, lansongso, LeNgocLinh, LuCKyWin, miss.uot@, nhatphi, Thạch Trương Thảo, trung20, vthanh_ac
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 18:09 PM.